[Đại thần] Chương 02 (p.1)

Chương 02: Buổi gặp mặt (p.1)

Viết nốt mấy chữ cuối cùng rồi nhấn nút lưu lại bản thảo, Diệp Hân Mạch xoay xoay sau gáy, tiếp theo nên viết cái gì đây? Nghĩ đến đoạn văn viết cho Tiểu Trà Trà, cô ngây cả người, hay là, mình cũng viết thể loại ấy nhỉ?

Chỉ là, tiểu thuyết tình cảm đối với con trai mà nói thì không đủ thu hút, đối với con gái thì chẳng thực tế chút nào. Tình cảm ơi là tình cảm! Cô hiện đang cô đơn thế này, lấy đâu ra tình cảm mà viết chứ?

Lắc đầu cười, giờ mới phát hiện websites phía trên vừa đăng lên một thông báo: 12 giờ ngày mùng 1, công ty Lôi Đình tổ chức một buổi gặp mặt các tác giả, mong mọi người bớt chút thời gian tới dự.

Lại gặp mặt, nghĩ đến tự nhiên lại buồn rầu không thôi. Viết văn hơn hai năm, đây là hoạt động công ty Lôi Đình yêu cầu cô tham dự, mấy lần trước cô dùng đủ loại lý do qua loa tắc trách để trốn không đi. Nhưng lần này, không biết Trần Tự Vịnh sẽ dùng phương pháp gì để ép buộc mình đây?

Sam Thụ: tiểu Mạch, buổi gặp mặt lần này, cô có tới không?

Sam Thụ: tiểu Mạch, coi như tôi năn nỉ cô đó. Lần này cô mà không tới, tôi sẽ mất việc cho mà xem!!

Sam Thụ: tiểu Mạch, cô chỉ cần tới một lần thôi mà, tôi cam đoan sau này cô muốn tôi làm gì cũng ok. Được không?

Quả nhiên, Trần Tự Vịnh đã ở trong QQ lải nhải một đống. Chớp chớp mắt, Hân Mạch kéo khung đối thoại cương quyết gõ hai chữ: Không đi.

Đột nhiên, tài khoản vốn đang màu xám lại sáng lên.

Sam Thụ: Này này, tiểu Mạch, tôi cuối cùng cũng bắt được cô rồi!

Sam Thụ: Đừng như vậy! Tiểu mạch, rất nhiều người mong được gặp cô mà.

Sinh hoạt 0322: Tôi không phải con khỉ.

Sam Thụ: Khả năng cô có bị so với con khỉ không còn chưa rõ nha!! Đúng rồi, tiểu Mạch tác phẩm tiếp theo của cô định viết về đề tài gì vậy?

Sinh hoạt 0322: nữ quyền.

Sam Thụ:… Tiểu Mạch cô muốn vứt bỏ tôi để đi theo nữ quyền sao?

Sam Thụ: Tiểu Mạch sao cô không thử viết tiểu thuyết tình cảm đi? Nếu không thì cứ tới buổi gặp mặt, biết đâu lại tìm được ý tưởng đó.

Trần Tự Vịnh không hổ là người đã hợp tác với cô hơn hai năm, gãi một phát liền trúng chỗ ngứa luôn. Diệp Hân Mạch không trả lời, ở trước máy tính chống tay lên trán suy nghĩ. Viết tiểu thuyết tình cảm á, nhưng với những độc giả yêu cầu cảnh H, cô thật là hữu tâm vô lực, viết không được. Hix.

Muốn viết thì cũng được thôi, nhưng cô là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, nên muốn viết được tiểu thuyết tình cảm, cần phải tìm một người để phối hợp. Chỉ là, tìm ai mới tốt đây? Ngày nào cũng trốn trong nhà hết viết tiểu thuyết lại chơi game, tìm đâu ra chứ …

Ý kiến của Trần Tự Vịnh còn phải cân nhắc đã.

Đúng lúc cô còn đang suy tư, một tin nhắn được gửi tới, tiếp theo là cả một đống tin nhắn khác liên tiếp thi nhau nhảy ra.

Tiểu Trà Trà: Mật Đại, anh có đây không?

Tiểu Trà Trà: Mật Đại, tôi có chuyện muốn nói với anh! Lần trước anh giúp tôi viết văn, tôi đem đi gửi, sau đó có người của ban biên tập liên hệ với tôi!!

Tiểu Trà Trà: Anh ta nói muốn ký hợp đồng, nhưng văn không phải do tôi viết, nên không dám ký, anh ta lại nói nếu không ký thì tôi sẽ không được tới buổi gặp mặt lần này!!

Tiểu Trà Trà: anh ta còn bảo buổi gặp mặt lần này anh cũng tới!! Cho nên tôi liền ký, Mật Đại anh không giận chứ?

Sinh hoạt 0322: Không biết.

Đối phương trầm mặc rất lâu, lâu đến mức Diệp Hân Mạch cho rằng cô nàng bị rớt mạng. Đến tận lúc Trần Tự Vịnh lại tiếp tục lèo nhèo bắt cô đến dự buổi gặp mặt, Tiểu Trà Trà rốt cục mới có phản ứng.

Tiểu Trà Trà: a a a a, Mật Đại đang trả lời tôi này!! Mật Đại anh đúng là người tốt nha!! Mật Đại anh sẽ tới buổi gặp mặt đúng không?

… Lược bỏ 3000 chữ không cần thiết….

Diệp Hân Mạch vỗ trán, đối phó với hai người này thật khiến cô đau hết cả đầu.

Tiểu Trà Trà: Mật Đại, anh đến nhé! Tôi rất muốn gặp anh.

Sinh hoạt 0322: Được.

Đối phương lại trầm mặc, rốt cục cũng được yên tĩnh một chút. Diệp Hân Mạch khóe miệng giật giật, đối với sự ngẫu hứng của mình quả là không thể ngăn cản. Đúng như Trần Tự Vịnh đã nói, cô rất dễ tìm được cảm hứng, mỗi ngày ở nhà nhắm mắt làm liều, cũng viết ra được khối thứ hay ho. Nhiều lúc Trần Tự Vịnh rất muốn theo đường dây điện, chui vào máy tính của cô, xem xem liệu cô có phải người sao Hoả rơi xuống trái đất hay không…

Nhưng không có cơ hội, vì Diệp Hân Mạch đã logout với tốc độ ánh sáng, khiến anh ta và Tiểu Trà Trà phản ứng không kịp, tức giận không nói lên lời.
——————-

Mười ngày sau, Diệp Hân Mạch ở nhà nhàn nhã hết ăn lại ngủ, không hề biết rằng quyết định của mình lại khiến công ty Lôi Đình cùng những người yêu thích tiểu thuyết online hỗn loạn.

Mấy ngày trước, nhóm biên tập mỗi lần gặp nhau thường hỏi: “Hôm nay có bản thảo mới chưa?”. Giờ thì hỏi: “Còn mấy ngày nữa là tới buổi gặp mặt?”.

Trước kia, nhóm tác giả khi gặp nhau thường hỏi: “Hôm nay viết được bao nhiêu chữ?”. Bây giờ thì lại hỏi: “Có đến buổi gặp mặt không?”

Trước kia, nhóm độc giả khi gặp nhau thường hỏi: ”Hôm nay có tin gì về Mật Đại không?”. Bây giờ thì chuyển thành: “Ai muốn đi chụp ảnh Mật Đại nào?”.

Cuối cùng cũng đến ngày gặp mặt. Diệp Hân Mạch là hồ nước nhỏ, cứ tĩnh lặng như tờ. Suy nghĩ về chủ đề cho tác phẩm mới một lần cuối, lại cân nhắc cả đêm, đến khi nhìn xuống góc màn hìng mới thấy đã là 6h45 ngày mùng 1.

Nhớ ra mình còn phải đến tham dự buổi gặp mặt các tác giả… Diệp Hân Mạch gãi gãi mái tóc dài, quyết định tắm rửa một cái, ngủ thêm khoảng 1 tiếng rồi xuất phát.

Công viên nước thành phố S, một chiếc xe buýt đang an tĩnh chờ đợi. Khoảng hơn một trăm người trước ngực đeo thẻ tên, túm năm tụm ba tụ lại một chỗ tán gẫu.

“Mọi người nói xem, Mật Đại là người thế nào?”

“Theo thông tin đáng tin cậy, Mật Đại hôm nay sẽ tới!”

“Tôi cũng rất tò mò nha! Báu vật của Lôi Đình đó!”

” Đã 8h20 rồi, sao còn chưa thấy đâu!”

Đã 8h20, sao tiểu Mạch còn chưa tới vậy?
Trần Tự Vịnh nhăn nhó đi tới đi lui, hận không thể đem bà cô này đánh cho một trận. Nói cái gì mà sợ người ta làm phiền nên cương quyết cắt điện thoại bàn, lại bảo vì muốn tiết kiệm nên không mua di động. Giờ thì tốt rồi, làm sao mà liên lạc đây. Cô nàng này nghĩ mình đang sống trong xã hội nguyên thuỷ sao? Không hiểu bố mẹ cô làm thế nào để quản lý cô con gái này chứ?

Thời gian càng lúc càng gấp, 8h30 mọi người chuẩn bị xuất phát, Trần Tự Vịnh không ngừng nhìn đồng hồ, nhân viên cơ bản đã tề tựu đông đủ, thẻ tên chỉ còn lại hai cái, một cái đề tên Mật Đại, cái kia đề tên Hồ Hề Hề.

8h30 lên đường. Trần Tự Vịnh không cam tâm, cẩn thận đi theo nhóm tác giả leo lên xe, ai cũng nhìn mấy lượt, khiến hình tượng Sam Thụ đại nhân trong lòng mọi người bị đả kích một phen. Bất quá, những người khác cũng sốt ruột chẳng kém. Haizz! Gặp được Mật Đại cũng không dễ!!

Xe buýt công cộng xả một làn khói thật dài, gầm rú chuẩn bị rời đi, nhân viên lễ tân cúi đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị leo lên xe, đột nhiên nghe thấy một giọng nói :”Xin hỏi, đây có phải điểm hẹn họp mặt tác giả của công ty Lôi Đình không?”

Nhân viên lễ tân ngẩng đầu lên, một cô gái tóc dài tới eo, khuôn mặt thanh tú, áo gió vàng nhạt khoác ngoài áo len màu đen, bên dưới mặc 1 chiếc quần bò đơn giản. Lễ tân nghiêng đầu nhìn gương mặt hơi tái có ý chờ đợi. Sau một hồi nhìn qua nhìn lại, chiếc xe hơi dịch chuyển, cô lễ tân mới giật mình, lấy lại tinh thần, đem thẻ tên Hồ Hề Hề đưa cho cô gái, túm lấy cô lôi tuột lên xe, miệng không ngừng cằn nhằn: “Mau lên, sao cô tới muộn vậy chứ!!”

Cô gái kia nhìn bảng tên trên tay, phân vân không biết có nên nói với người đang kéo tay mình rằng mình không phải là Hồ Hề Hề… Đáng tiếc là đã bị cô ta kéo tới trước cửa xe, nhìn một xe toàn là nữ ngẫu nhiên xuất hiện nam giới tóc ngắn, Diệp Hân Mạch quyết định —— thôi thì cứ thuận theo tự nhiên đi.

Tìm một ghế còn trống để ngồi xuống, xe dần tăng tốc. Diệp Hân Mạch ngồi trên xe nhìn qua một lượt, quyết định nhắm mắt đi ngủ.

“Haiz… Mật Đại lại không tới sao!!”

“Không phải nghe biên tập Sam Thụ đại nhân nói là nhất định sẽ tới sao?”

“Lại bị cho leo cây rồi!”

“Có khi nào vì việc đột xuất mà không tới không?”

Diệp Hân Mạch cười thầm, nhân lúc mọi người đang bàn tán tranh thủ ngủ một giấc. Sau đó không lâu lại có cảm giác ai đó đang lay mình dậy. Mở mắt ra thì thấy bên cạnh có một cô gái nước da ngăm đen nhìn mình ngại ngùng nói: “Đến lúc xuống xe rồi.”

Hân Mạch vội vàng đứng lên nhường chỗ, chờ cho mọi người xuống gần hết mới chậm chạp theo sau .

“Tác giả số 123 tập trung tại chỗ này, số 456 tập trung chỗ tấm biểm màu da cam bên kia …”

Xuống xe chỉ nghe thấy một giọng nữ đang nói trong loa, cô hơi chột dạ, tác giả Hồ Hề Hề này là số bao nhiêu không biết?

Mắt thấy mọi người đều đã đứng vào vị trí, Diệp Hân Mạch cắn môi không biết phải làm thế nào.

“Sao cô vẫn chưa tập hợp cùng mọi người?”. Bỗng dưng, bên tai vang lên tiếng nói trầm thấp của đàn ông. Quay đầu nhìn qua, một người mặc áo sơ mi màu hồng phanh cúc ngực làm lộ ra bộ ngực rắn chắc với đôi mắt mang theo ý cười đang nhìn cô.

Diệp Hân Mạch có chút không tự nhiên, liếm liếm môi: “Tôi quên mất mình là số bao nhiêu nên…”

“Ra là vậy….”. Người kia khẽ gật đầu, hơi nghiêng người, đưa mắt về phía một cô gái tóc dài gợn sóng, ghé miệng vào tai cô nói: “Cô thử hỏi cô ấy xem, đó là người phụ trách, có thể cô ấy biết đó!!”

Hơi thở của anh ta mang theo hơi ấm phả tới, Diệp Hân Mạch nhẹ nhàng lui về phía sau mấy bước, kéo dài khoảng cách giữa hai người. Không có quan hệ gì mà lại ân cần, nhẹ nhàng thế không trộm cắp thì cũng có ý đồ không tốt. Giúp đỡ một chút thôi sao lại phải làm ra cái tư thế thân mật này. Người này nếu không phải nhân phẩm thấp kém thì cũng là kẻ phong lưu, tránh xa ra là tốt nhất.

“Cám ơn, tôi biết rồi.” Lịch sự nói một câu rồi nhanh chân bước về phía người quản lý, mới đi được vài bước bỗng có một người va vào cô, Hân Mạch vội đưa tay bám lấy đối phương, nhưng vẫn lảo đảo vài bước mới đứng vững được.

“Thực xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý…” . Giọng nữ trong veo cuống quít giải thích.
Diệp Hân Mạch nhíu mày, giờ mới nhìn rõ mình đang bám lấy một nữ sinh, gương mặt xinh xắn, toàn thân mặc toàn màu hồng, trên cổ buộc một chiếc khăn lụa, trang điểm đúng kiểu ngọt ngào mà giới trẻ đang thịnh hành.

“Không sao.”

“Thật chứ? Rất xin lỗi cô!” Nữ sinh thè lưỡi, gương mặt hồng hào có mấy vệt đỏ ửng.” Tôi đến muộn, cho nên mới vội vàng mà đụng vào cô, thật xin lỗi.”

Đến muộn? Chẳng lẽ cô ấy là Hồ Hề Hề? Diệp Hân Mạch thận trọng hỏi: “Cô là…?”

“Tôi hả? Tôi là Tiểu Trà Trà, còn cô…”. Cô nữ sinh đảo mắt, dừng trên thẻ tên Hân Mạch đang đeo, mắt sáng rỡ.”A, thấy rồi, cô là Hồ Hề Hề! Nghe danh đã lâu!!”

Diệp Hân Mạch cười gượng, thầm nghĩ mình và Tiểu Trà Trà đúng là có duyên.
Vì đụng phải Diệp Hân Mạch, Tiểu Trà Trà tự trách cả nửa ngày, sau đó liền lôi kéo Diệp Hân Mạch cùng đi tập hợp. Con gái tại nơi xa lạ luôn muốn tìm một người bạn mà.

Tại buổi giao lưu này, ai cũng muốn thể hiện tài năng và ưu điểm của mình. Tiểu Trà Trà và Hân Mạch tới muộn, với những người khác lại không có tiếng nói chung, vì thế Tiểu Trà Trà cứ bám chặt lấy Hân Mạch, hai người chậm rãi leo lên —— đúng, leo lên trên, là leo núi đó.

Người tổ chức hoạt động phía công ty Lôi Đình cảm thấy đám tác giả này tính cách mạnh mẽ, thế nên sắp xếp địa điểm tại một đỉnh núi, còn đặc biệt dặn chủ xe không cần leo lên theo, đến chân núi liền nhả một làn khói rồi bỏ đi.

Vì thế Diệp Hân Mạch khuôn mặt nhăn nhó, một bên nghe Tiểu Trà Trà nói hươu nói vượn, một bên nghiến răng leo leo trèo trèo. Khó khăn lắm mới bò tới sườn núi, ngẩng đầu lên nhìn, không biết đến bao giờ mới lên đến đỉnh đây? Diệp Hân Mạch hối hận gần chết, sớm biết thế này thì dù có mốc meo trong nhà cũng nhất quyết không đến đây chịu tội.

Bên cạnh, Tiểu Trà Trà lại vô cùng thích thú, không ngừng kể lể với Diệp Hân Mạch: “Hề Hề này, Mật Đại rõ ràng nói với mình là sẽ tới, thế mà cuối cùng lại nuốt lời…”

Diệp Hân Mạch không ngừng lau mồ hôi, oán thầm: “Tôi không phải đang đi bên cạnh cô sao?”, nhưng không nói ra miệng, chỉ nhẹ nhàng hỏi 1 câu: “Tiểu Trà Trà, cô không thấy mệt sao?”

“Mệt á?”. Tiểu Trà Trà ngây người, sau đó lập tức toe toét cười: “Hì hì, bạn trai tôi là đại biến thái, mỗi ngày đều bắt tôi chạy bộ nửa giờ lúc sáng sớm, leo núi thế này chỉ là chuyện nhỏ, không làm khó được tôi đâu!!”

“…” . Không ngờ là đã có bạn trai. Diệp Hân Mạch ngậm miệng, quyết định không thèm so đo với trẻ con.(có muốn chị cũng chả so được đâu ạ.).

Tiểu Trà Trà thật ra cũng rất dễ thương, thấy Hân Mạch mệt mỏi, liền đưa tay đỡ cô. Diệp Hân Mạch thấy cô nàng tuy rằng gương mặt đỏ bừng, nhưng tinh thần nhiệt tình quả thật rất cao. Nhờ Tiểu Trà Trà hết lôi lại kéo, Diệp Hân Mạch dù chật vật nhưng cũng leo thêm được một đoạn khá dài, xem ra thì không bị mọi người bỏ lại phía sau.

“Hề Hề, cô nhìn anh chàng kia xem, đẹp trai quá đi!” Tiểu Trà Trà đột nhiên chỉ vào một người đang nghỉ chân bên phiến đá ven đường.

Diệp Hân Mạch liếc qua, hoá ra là người lúc nãy vừa nói chuyện với cô. Gương mặt cũng khá ưa nhìn, có điều sau một hồi leo tới leo lui, bây giờ nhăn nhăn nhó nhó khiến nhìn vào có chút buồn cười.

“Không biết là biên tập hay tác giả nhỉ!! Thực không nghĩ ra, bây giờ còn có người phong độ như vậy, mọi người đều nói, người viết văn diện mạo rất là khó coi nha…” Tiểu Trà Trà tiếp tục nói say mê.

Đẹp trai thì sao, dù gì cũng chẳng đến mức xuất trần thoát tục… Diệp Hân Mạch ngây người, tự nhiên sao lại nghĩ đến anh ta làm gì chứ. Khẽ cúi đầu, cười một tiếng, cô vẫn nên cảm ơn anh ta, đúng không nhỉ?
Mọi người đi thêm khoảng 1h nữa, cuối cùng cũng đã leo tới đỉnh núi. Vừa lên đến đỉnh, tất cả mọi người không nói gì, chỉ đứng đó nhìn ra xa, ngắm nhìn đồi núi trập trùng ẩn hiện sau mây mù. Thật là một cảnh đẹp khó quên. Diệp Hân Mạch đột nhiên nhận ra, người sắp xếp hoạt động này muốn hàm ý: Nhân sinh, tựa như một ngọn núi, chỉ khi lên đến đỉnh, mới biết mình nhỏ bé thế nào…

Tiểu Trà Trà cũng đã bị mây núi làm cho rung động, há hốc miệng, hết nhìn đông lại nhìn tây, hận không thể đem cả ngọn núi đặt trước mắt mình.

Nhìn một lúc lâu, nhóm biên tập tuyên bố có thể ăn cơm dã ngoại, rồi lôi ra cả mấy túi du lịch to tướng. Cũng dễ hiểu thôi, chỗ này cũng phải tới gần hai trăm người, mỗi người một chút thì khi gom cả lại cũng thành 1 đống lớn.
Diệp Hân Mạch cùng Tiểu Trà Trà cầm phần ăn của mình, nhìn ngó xung quanh tìm chỗ ngồi. Bữa sáng là bánh ngọt và sữa. Hân Mạch vừa ăn vừa đảo mắt qua đám người tìm Trần Tự Vịnh, có điều ở đây nhiều người quá, cô không thể tìm thấy.

Ăn xong, Tiểu Trà Trà đề nghị đứng dậy đi loanh quanh. Hân Mạch nhún vai, liền cùng cô nàng nhân lúc mọi người đang tán chuyện đi ra ngoài, không lâu sau liền đem những lời bàn luận bỏ lại sau lưng. Rừng cây vắng vẻ, tiếng bước chân của hai cô gái nghe vô cùng trống vắng.

“Hề Hề, không khí nơi này thật trong lành!!” Tiểu Trà Trà ríu rít như trẻ con, hết níu chỗ này lại túm chỗ kia, gương mặt vui mừng hết sức, khiến Hân Mạch vô cùng hâm mộ. Đã rất lâu rồi cô chưa hề vui vẻ như vậy.

“Hề Hề, nhìn xem, ở đó có con sông kìa!!”. Đột nhiên, Tiểu Trà Trà kinh ngạc chỉ trỏ rồi quay đầu nói vọng ra.

Diệp Hân Mạch đi qua xem, thấy tiếng nước chảy róc rách tràn ngập, vui vẻ cười :”Quả nhiên là một con sông!!”

Đúng vậy, là một dòng sông sóng cuồn cuộn chảy về hạ nguồn, tuy rằng rộng không đến ba thước, nhưng thoạt nhìn vẫn khá sâu.

“Hề Hề, chúng ta xuống đó đi!!”

Tiểu Trà Trà sung sướng kéo lấy tay Diệp Hân Mạch, theo con đường nhỏ đi xuống. Hân Mạch lắc đầu cười, cô nàng này thật là trẻ con. Không lâu sau, Tiểu Trà Trà phát hiện lối xuống bờ sông, hai người thuận lợi đi đến đó. Bờ sông trơ trụi, đá cuội bị dòng nước xối qua trở nên nhẵn bóng, ánh nắng phản chiếu trên mặt nước lung linh, vô cùng đẹp mắt.

“Thật là đẹp!”

Diệp Hân Mạch gật gật đầu, bình thường mình toàn ở nhà, rất ít khi đi dã ngoại, dòng sông nhỏ mỹ lệ này cũng khiến cô được mở mang tầm mắt. Hai người buông mấy thứ đang cầm, đưa tay lướt qua mặt nước. Nước sông trong veo vỗ về những ngón tay, thật vô cùng sảng khoái.

“Tôi muốn xuống nước chơi!!”. Tiểu Trà Trà hưng phấn kêu lên, tay chân lưu loát tháo giày tháo tất, đem đôi chân trắng nõn nhỏ xinh đạp lên đá cuội.

“Haha, thật là thoải mái!! Hề Hề, sao cô còn chưa tới đây?”

Diệp Hân Mạch nhẹ nhàng lắc đầu, mấp máy môi. Tiểu Trà Trà cũng không ép buộc, một mình đứng bên bờ sông nghịch nước. Được một lúc, cô nàng lại có phát hiện mới.

“Oa … Còn có cả tôm nhỏ nữa, Hề Hề, mau đến đây xem này!!”

Tiểu Trà Trà xoay người, vẫn đứng trong nước, một bên quay đầu nhìn cô cười, một bên lại nhanh chóng đi tìm mấy chú tôm nhỏ, cùng Diệp Hân Mạch cười đùa vui vẻ.

“Dưới chân có rắn đó.”

“A?”. Tiểu Trà Trà hốt hoảng chạy lên bờ, thấy Diệp Hân Mạch đang che miệng cười liền chạy qua : “Ui, Hề Hề, cô làm tôi sợ hết hồn!!”

Diệp Hân Mạch nhanh chóng lắc đầu, đuôi mắt vẫn cong cong. Tiểu Trà Trà đảo mắt, lại chạy xuống hồ nước, khum bàn tay té nước về phía Hân Mạch: “Hề Hề, cô dám cười tôi”. Tuy rằng hắt nước về phía cô, nhưng Tiểu Trà Trà cũng không có quá tay, làm cô ướt nhẹp.
——————————–

Advertisements

9 thoughts on “[Đại thần] Chương 02 (p.1)

  1. Pingback: Khi đại thần gặp đại thần – Quỷ Quái Muội | Tiểu Điệp

  2. Pingback: Khi đại thần gặp đại thần – Quỷ Quái Muội | Tiểu Điệp

  3. Pingback: Khi đại thần gặp đại thần – Quỷ Quái Muội | Đông Vũ

  4. Pingback: Khi Đại Thần Gặp Đại Thần | Gú Mập Tròn Xinh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s