[Đại thần] Chương kết (p.1)

Đại kết cục

Diệp Hân Mạch quay đầu lại, thân ảnh bạch sắc ngồi bên bàn, trong tay đung đưa chén rượu, hai mắt vô thần nhìn mông lung. Cô mấp máy môi, đi qua ngồi xuống chỗ Lục Thủy Hàn vừa ngồi.

“Trước sau tựa như hai người khác vậy, cậu ta có vẻ rất yêu em!”, Bạch Mặc Nhiên đặt chén rượu xuống, quay lại cười với cô.

“Có lẽ vậy!” Diệp Hân Mạch lãnh đạm cất lời. “Hôm nay tôi tới đây, là muốn cùng anh thanh lý hợp đồng”

“Hả?” Bạch Mặc Nhiên mặt mày không hề có biêt tình gì, chỉ là nhẹ nhàng cất cao âm cuối.

Hai người nhìn nhau, không có thấu hiểu, không có oán hận, cũng không hề vui vẻ.

“Bản hợp đồng đó không có kỳ hạn, cũng có nghĩ nó là bản hợp đông không có giá trị, tôi chỉ muốn tới báo cho anh một tiếng mà thôi. Mấy năm qua phiền anh phải chiếu cố, nên số tiền anh nói sẽ chuyển cho tôi xin đừng chuyển nữa, hãy coi đó là lời cảm ơn của tôi đối với anh.

Bạch Mặc Nhiên nhíu mày, khóe miệng tiếp tục mang tiếu ý. “Em sớm đã biết bản hợp đồng ấy vốn làm ra chỉ để lừa gạt em, tai sao còn đồng ý?”

“Hợp đồng ấy đối với tôi rất có lợi.”

“Đựơc, vậy vì sao bây giờ em muốn huỷ bỏ nó?”

Diệp Hân Mạch khẽ động con ngươi, trầm mặc rất lâu mới cất lời: “Vì anh ấy sẽ hiểu lầm”

“Hiểu lầm anh và em sao?”. Ngón tay ôn nhu khẽ khàng vuốt ve ly rượu, thanh âm của anh ta tựa như tràn tới từ một nơi vô cùng xa xôi.

Hân Mạch từ chối cho ý kiến, nhìn anh ta trầm ngâm. Đột nhiên, trong chớp mắt người đàn ông ôn hoà kia lại hướng cô nở một nụ cười: “Tiểu Mạch, chúc mừng em!”

“Cám ơn.”

“Anh quên chưa nói, trong số những món đồ gửi tới mừng sinh nhật em có gồm cả một bản thanh lý hợp đồng”, thanh âm êm ái lại khiến cho trời quang nổi sấm: “Tiểu Mạch à, không phải em chưa mở quà anh gửi cho em đấy chứ??”

Đôi mắt đẹp bỗng long lanh, cô lập tức cúi đầu, khoé miệng nhướn lên cũng chỉ là hai chữ: “Cám ơn.”

“Không cần khách khí.”

“Tôi phải đi rồi. Hẹn gặp lại sau.” Sau tiếng thở dài thật nhỏ, Hân Mạch đứng dậy bỏ đi.

Ánh mắt ôn nhu đi theo bóng dáng cô, khi bàn tay Hân Mạch chạm vào tay nắm cửa, Bạch Mặc Nhiên bỗng lên tiếng: “Tiểu Mạch à, kỳ thật năm đó anh rất ghen tị với em.”

Bóng lưng gầy yếu bất giác run run, không động đậy, chờ anh ta tiếp lời

“Em quá hoàn mỹ, khiến cho anh muốn tìm đủ mọi cách vùi dập tài năng của em.”

“Cho nên, bản thảo của em là anh lấy đi…”

“Cũng chính anh là người cho đăng chúng lên tuần san của trường..”

“Tất cả đều do anh làm, không liên quan đến Miêu Thái……”

Bàn tay nắm chặt tay nắm cửa, các đốt ngón tay dần trở nên trắng bệch.

“Tiểu Mạch, chỉ trách, em quá thông minh.”. Một tiếng thở dài thê lương, rốt cục Bạch Mạc Nhiên cũng ngừng lời

Cửa nhẹ nhàng mở ra, bóng hình xinh đẹp kia lặng lẽ rời đi. Ánh mắt cô lúc này chỉ chứa đựng hình ảnh Lục Thuỷ Hàn đứng tựa người vào vách tường phía ngoài gian nhã phòng ngẩn ngơ, nghe thấy tiếng vang liền vội vã quay đầu. Hai ánh mắt gặp nhau liền khiến khuôn mặt anh rạng rỡ, vội vàng tới gần.

“Hân Mạch…”

“Uh?”

“Có tức giận không?”

“Không có.”

“Sao em không hỏi anh tới đây làm gì?”

“Anh tới đây làm gì?”

“…” Ai đó bỗng nhiên dừng lại, một Hân Mạch biết nghe lời thế này, đột nhiên có chút không quen: “Dì nhỏ tới gặp bạn trai cũ của dì, là cái người đã từng cứu dì đó, nên nhờ anh qua đó trông coi giúp công việc”

“Uh”. Thấy Hân Mạch nhẹ nhàng đáp ứng, nhưng ánh mắt lại mơ hồ mông lung.

Lục Thủy Hàn cảm thấy có gì đó không thích hợp, khẽ lay vai cô, khiến cô phải chú ý, bất mãn nói: “Này, em đang nghĩ gì vậy?”

Hân Mạch chớp chớp mắt, nhìn anh một hồi, mới tiếp tục hướng phía cửa bước ra ngoài. “Năm nhất đại học, em tham gia vào tổ văn học.”

Lục Thủy Hàn ngây người,nhanh chóng đuổi kịp bước chân cô. “Có liên quan tới Bạch Mặc Nhiên sao?”

“Khi em học năm nhất, anh ta học năm hai, nghe nói rất có tài khí, mặc dù là người ôn hòa, nhưng không biết vì nguyên nhân gì mà vẫn không tham gia tổ văn học, làm cho biết bao người phải tiếc nuối. Cho nên sau này, khi anh ta nói với tất cả thành viên rằng anh ta tham gia tổ văn học là vì em thì mọi người đều nói bọn em là một đôi trai tài gái sắc…” Diệp Hân Mạch khẽ nhíu mày, chậm rãi tự thuật. Đây là lần đầu tiên trong đời cô xúc động như vậy, có lẽ chỉ là suy đoán của mọi người, nhưng khi đó, cô thực cũng cho rằng mình hết sức may mắn, hoặc nói thẳng ra, là hạnh phúc.

Bên cạnh Lục Thủy Hàn ra sức nhăn mặt, hừ mũi, có cái gì giỏi chứ! Không phải là chỉ được cái đẹp mã thôi sao!

“Anh ta đối với người ngoài luôn luôn ôn hòa hữu lễ, đối với em cũng vậy.” Chính là tâm tồn thiếu nữ khi ấy lại mơ mộng, đem cử chỉ ôn nhu bình thường ấy xem thành đặc biệt, tự lừa mình như thế. Ở trong lòng, khát vọng và bài xích mâu thuẫn nhau, cô đành phải tiếp tục nhìn anh ta đối tốt với mình, còn có các thành viên trong hội thường xuyên trêu chọc, nhưng cũng không ít người vì trong lòng yêu thích anh ta mà sinh đố kỵ rồi tìm đủ cách gây khó dễ cho cô – Miêu Thái là một trong số đó

Giống như truyện cổ tích về công chúa Bạch Tuyết và cô bé Lọ Lem, Miêu Thái có tính cách điển hình của nhân vật phản diện, là kiểu người chanh chua hòa, cao ngạo. Cô ta khi nhìn thấy Hân Mạch sẽ hất mặt lên, hừ mũi tỏ vẻ coi thường, sau đó ngạo nghệ dậm mạnh đôi giày cao gót bỏ đi.

Dù thế, lúc ấy, Hân Mạch trong lòng vẫn âm thầm ngọt ngào. Miêu Thái càng như vậy, càng chứng tỏ mối quan hệ giữa cô và Bạch Mặc Nhiên càng rõ ràng. Chỉ tiếc, đương sự Bạch Mặc Nhiên đối với mấy kẻ nhàn rỗi sinh lắm chuyện cũng chỉ cười cười rồi xoay người bỏ đi.

“Khi em học năm thứ hai, anh ta không hề khó khăn gì ngồi lên vị trí tổ trưởng. Tổ xã hội sau đó thông báo, nói là có rất nhiều đoàn sinh viên muốn tới trường khảo sát, vì thế anh ta liền đem nhiệm vụ sáng tác kịch bản vở diễn dịp hội trường giao cho em.”

Lục Thủy Hàn nghe xong lại nhíu mày.”Cái kịch bản đó, có phải là thứ kẹp trong cuốn sổ lần trước em nhận lại được không?”

Thanh lãnh tay tại hắn lòng bàntayvi vi rút rút, nhưng không có rút.”Là hôm đó, lúc kết thúc buổi họp tổ xã hội, đột nhiên Miêu Thái xuất hiện, nói ngoài cổng có người tới tìm em, còn nói sẽ giúp em mang kịch bản giao cho Bạch Mạc Nhiên. Không đợi em đồng ý, cuốn sổ đã bị cô ta đoạt đi rồi, em đuổi không kịp, đành phải đi ra cổng…”

“Cô ta lừa em sao?”

“Không có, người tới tìm em, là muốn báo tin ông bà ngoại đã qua đời…”. Lúc ấy, Miêu Thái không có lừa cô. Chỉ là không biết vì cái gì, cô lại cảm thấy Miêu Thái nhất định có chuyện lừa mình.

Vì thế cho nên mới cố chấp cho rằng BạchMặc Nhiên nói anh ta không nhận được bài viết của cô là thực.

Cho nên, cô cũng cố chấp cho rằng những gì cô viết trong cuốn sổ đó là do Miêu Thái nặc danh đăng lên tuần san của trường.

Cho nên, sự cố chấp ấy khiến cô cho rằng bản thân đi tìm Miêu Thái đối chất là chính xác.

Hân Mạch lãnh đạm làm sao đấu lại với cái miệng ghê gớm chua ngoa của Miêu Thái. Chỉ có thể yếu ớt mà nói rằng mình không sai. Mình thật sự không sai…

Sai lầm chỉ là, đưa tới cho Bạch Mặc Nhiên, đưa tới cho lãnh đạo trường, đưa tới cho cô một hồi tai bay vạ gió.

Miêu Thái gia cảnh khá giả, người bình thường há có thể so sánh, mà cô chưa ra đời đả mắc nợ ba trăm sáu mươi bảy vạn. Tại thời điểm ấy, Bạch Mặc Nhiên xuất hiện, đáp ứng thay cô giải quyết nợ nần và hết thảy vấn đề ở trường. Với ba điều kiện, một là giải thích với Miêu Thái; hai là kí kết bản hợp đồng vô lý kia; ba là nhất định phải độc thân.

“Vì cái gì muốn em nhất định phải độc thân?” Lục Thủy Hàn khó hiểu thắc mắc.

“Bởi vì thời điểm đó, em thích anh ta”. Anh ta không muốn cô tiếp cận lại gần, mà cũng không chịu để cô ly khai. Tâm tư Bạch Mặc Nhiên, cô đoán không ra. Còn tâm tư cô, Bạch Mặc Nhiên cũng chẳng nhìn thấu.

“Vậy hiện tại, em còn thích anh ta không?” Lục Thủy Hàn nhìn cô bất an. Nếu dám nói cô còn thích hắn ta, anh lập tức khóc chết cho cô xem.

Cô gái nhỏ nghiêng đầu nhìn anh, bỗng nhiên bật cười: “Nếu như còn thích anh ta, thì em sẽ không nói những lời này…”. Chính là cảm kích, cho nên dù bị áp bức cũng không nói một tiếng. Nhưng dường như anh ta không cần cô phải cảm kích.

“Hắc hắc, Hân Mạch, vẫn là em lợi hại!”

Diệp Hân Mạch cười cười:”Anh ta đã sớm đem hợp đồng trả lại cho em, chỉ là em không biết thôi.”

“Hắn ta vẫn thích em…” Ai đó lại bắt đầu ăn giấm không đâu.

Diệp Hân Mạch lại cười nữa, nhớ lại khi cô rời gian nhã phòng, nam nhân ôn hoà ấy đã nói rằnh.”Anh rất ghen tị với em…”. Cô thế mà không phát hiện, anh ta cư nhiên nhìn nhận về cô như vậy, cũng không phát hiện, học trưởng kỳ thật một chút cũng không ôn hòa, mình năm đó khổ sở như vậy rốt cuộc chỉ là anh một tay che trời.

Advertisements

14 thoughts on “[Đại thần] Chương kết (p.1)

  1. Pingback: Khi đại thần gặp đại thần – Quỷ Quái Muội | Tiểu Điệp

  2. Pingback: Khi Đại Thần Gặp Đại Thần | Gú Mập Tròn Xinh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s